[Thiên sư chấp vị I] Quyển 7: Quy đồ – Chương 7


Thiên sư chấp vị I

Quyển 7: Quy đồ (đường về)

Tác giả: Phiền Lạc

Edit: Popochan

Chương 7

Xe thể thao đi một mạch đến vùng ngoại ô rồi dừng lại ở một vùng đất trống, mi mắt Trương Huyền hơi rủ xuống, đến khi nhấc lên thì đã chuyển thành bộ dáng dửng dưng như bình thường, cười hì hì nhìn Niếp Hành Phong, sau đó ghé lại hôn lên môi anh.

Niếp Hành Phong thân mình hơi hơi cứng đờ, tựa hồ có chút bất ngờ đối với hành động của Trương Huyền, cảm giác được sự khác thường của anh, Trương Huyền lùi người lại, kỳ quái nhìn anh, “Anh làm sao vậy?”

Không có việc gì, anh chỉ là trong lòng rất rối loạn . . . . . .

Không biết nên giải thích như thế nào, Niếp Hành Phong yên lặng nhìn chăm chú đôi mắt xanh của Trương Huyền, đột nhiên vươn tay túm lấy áo cậu, ôm cậu vào trong lòng và hôn lên môi.

Đôi môi dính sát vào nhau, lưỡi mềm mại bừa bãi càn quét ở trong miệng đối phương, cuốn lấy, thuận theo tình cảm của bản thân, đồng thời cũng tận tình cảm nhận sự nồng nhiệt của cậu, chỉ có như vậy, anh mới có thể thuyết phục mình Trương Huyền là thuộc về anh, hơi thở ấm áp từ cậu làm cho anh quyến luyến, thậm chí say mê.

Không thể tự kềm chế tình cảm, có lẽ sẽ đốt cháy tất cả nhưng lại không hối hận.

“Chủ tịch, anh đúng là nhiệt tình. . . . . .” Nụ hôn kết thúc, Trương Huyền quay về dựa vào lưng ghế dựa, mắt xanh dưới tác dụng của nụ hôn nồng nhiệt ánh lên long lanh như nước, bỗng nhiên quay đầu lại nhìn Niếp Hành Phong cười hỏi: “Muốn tiếp tục không?”

Đúng là có chút không kìm lòng nổi, bất quá ngẫm lại tình cảnh hiện tại, Niếp Hành Phong đành bỏ đi ý nghĩ tiếp tục ‘phong hoa tuyết nguyệt’ trong đầu, ngã lưng về phía sau, tựa lên ghế, nói: “Xảy ra nhiều việc như vậy, đêm nay tôi không có tâm tình.”

Sợ Trương Huyền khó chịu, anh nắm lấy tay của đối phương, nói: “Chờ mọi việc giải quyết xong, chúng ta nghỉ dài hạn một thời gian, tôi sẽ mang cậu đi du lịch nghỉ ngơi một chuyến.”

“Chờ mọi việc giải quyết xong à.” Trương Huyền nhẹ giọng lặp lại, chờ đến khi mọi chuyện kết thúc, mặc kệ kết quả cuối cùng là gì, cậu nghĩ bọn họ cũng không thể tiếp tục ở bên cạnh nhau được nữa.

Trong lòng cư nhiên có chút không muốn, cậu cảm thấy rất xem thường ý nghĩ của bản thân, cũng biết mình không nên tiếp tục tin tưởng lời Niếp Hành Phong, bởi vì sự tin tưởng cậu chỉ có thể cho một lần.

“Duệ Đình thế nào?”

Trương Huyền lấy lại tinh thần, đè nén tâm trạng mờ mịt xuống, cười nói: “Yên tâm, cậu ấy không sao, tối hôm qua anh rốt cuộc đi đâu? Làm cho chúng tôi rất lo lắng.”

Niếp Hành Phong kể lại những chuyện mà mình đã trải qua, cuối cùng nói: “Hiện tại không chỉ có Tiểu Ly và Tiểu Bạch, mà ngay cả tộc trưởng Xích Viêm cũng đã xảy ra chuyện, đáng ra tôi không nên để cho một mình hắn đi mạo hiểm.” Sau khi anh vào quán bar dung mạo liền khôi phục như cũ, nguyên nhân chỉ có một đó là Xích Viêm đã bị gì đó, cho nên pháp thuật cũng theo đó mà mất tác dụng.”Đừng tự trách , những việc như thế ai cũng không thể biết trước được.” Trương Huyền vỗ vỗ mu bàn tay của Niếp Hành Phong, an ủi, thuận tiện lại sờ cánh tay anh, sau đó là đến bụng, hì hì cười nói: “Chủ tịch, không ngờ anh lợi hại như vậy, cư nhiên có năng lực tự lành, thần a, anh có nhớ làm thế nào để vận dụng thần lực không? Lần này kẻ đối đầu với chúng ta cũng không đơn giản, đừng hy vọng nhiều vào tôi.”

“Cậu làm cái gì đấy!” Niếp Hành Phong đẩy bàn tay không an phận ở trên bụng mình ra, nói: “Tôi chưa nhớ ra được gì hết, cậu nói đối thủ lợi hại, có phải là tra được cái gì hay không?”

Bị cự tuyệt, Trương Huyền nhàm chán nhún nhún vai, lấy máy tính xách tay từ ghế sau lên, mở ra, bật máy, cắm internet không dây vào, thấy cậu thủ pháp thuần thục, Niếp Hành Phong nói: “A, trang bị thật sự là đầy đủ hết ha.”

“Vì anh thôi, sau này nhớ rõ trả phí lên mạng cho tôi nha, loại internet không dây này siêu đắt tiền, hơn nữa vì không để cho đám cảnh sát kia tìm được, tôi có giở một ít thủ thuật, tốn không ít tiền đâu.”

Trương Huyền nói chuyện nhưng vẫn không chậm trễ làm việc, ngón tay lướt nhanh ở trên bàn phím, rất nhanh, ảnh chụp của Đế Si đã xuất hiện ở trên màn hình, hắn mặc một bộ tây trang tối màu, trong đôi mắt tối đen như mực lộ ra lãnh ý làm băng giá trái tim kẻ khác, Niếp Hành Phong tim như đập mạnh lên, cảm thấy đó không giống ảnh chụp, mà là chính bản nhân Đế Si xuyên thấu qua màn hình lạnh lùng chế giễu mình.

“Địch Sí, kỳ thật chính là Đế Si, là cái tên luật sư bổng nhiên mất tích kia, khó trách tìm không thấy hắn, Hoá ra là đổi nghề làm ông chủ quán bar, Trần Khải chính là uống rượu ở quán bar mà hắn kinh doanh xong tính cách mới trở nên điên cuồng như vậy, vị trí trung tâm của quán bar lại ở ngay vào phương vị Thân*, theo quẻ bói mà nói là tử môn, âm khí rất nặng, cũng là nơi Quỷ Hồn thích tụ tập nhất, Đế Si đúng là nhìn trúng điểm này nên mới mua lại nó, lợi dụng âm lực ở đó để tu luyện.”

“Đế Si, ác ma hắc ám. . . . . .” Niếp Hành Phong lẩm bẩm nói.

Trương Huyền sửng sốt, nâng mi mắt lên nhìn anh, “Anh nhớ ra cái gì rồi à?”

Niếp Hành Phong lắc đầu, “Tôi nghe Xích Viêm tộc trưởng gọi hắn như vậy.”

Anh nhớ ra Đế Si chính là hung thủ dẫn phát nên vụ tai nạn xe cộ lúc anh còn nhỏ, nhưng về phần thân phận thì vẫn là có chút mơ hồ, bất quá trí nhớ vụn vặt ngắt quảng trong đầu nói cho anh biết sự tà ác của Đế Si, đúng như lời Xích Viêm, đó là ác ma tồn tại ở địa giới hắc ám.

“Đế Si đích thật là Dạ ma, là chúa tể hắc ám âm giới.” Trương Huyền tiếp tục tìm kiếm tin tức trên máy tính, trên màn hình chuyển sang hình ảnh một con mãnh thú khuôn mặt dữ tợn, cầm gương đồng màu đen trong tay, hoặc ngồi hoặc đứng, bên cạnh còn có một con toạ kỵ (vật để cưỡi) bề ngoài vừa giống hổ vừa giống chó đi theo.

“Mặc kính là pháp khí của hắn, có khả năng đem tam giới giam cầm trong bóng tối, ở trong bóng tối sức mạnh của hắn là vô biên, cho dù là thần, cũng khó mà chống lại. Con chó nhỏ kia kêu là Đào Ngột (đào ngột nghĩa là ác thú), cực kỳ xấu xí, rất ác độc, có thể ăn thịt người mà không đắn đo, là một trong bốn mãnh thú thời thượng cổ, có thể lấy nó làm toạ kỵ, anh cũng có thể hiểu Đế Si mạnh như thế nào rồi chứ?”

“Rất giống sản phẩm thất bại do rò rỉ hạt nhân của thí nghiệm sinh hóa.”

“Khái quát sinh động, lời nói sắc bén, chủ tịch, không bội phục anh cũng không được mà.” Nghe xong lời nhận xét của Niếp Hành Phong, Trương Huyền cười khúc khích, “Vốn tôi còn hoài nghi có phải mình phán đoán sai lầm hay không, nhưng nếu anh là thần như lời Xích Viêm nói, tôi liền dám khẳng định Đế Si chính là ma vật kia, hắn muốn Ngũ Đế thần lực, cho nên mới trăm phương ngàn kế đối phó anh như vậy, dụ anh giết người, nghĩ muốn dẫn anh nhập ma.”

“Nếu hắn lợi hại như vậy, vì cái gì vẫn ẩn nấp đến bây giờ mới động thủ?”

“Không biết, có lẽ trước đây đã xảy ra biến cố gì đó, nếu không đường đường là thần như anh sao lại lưu lạc đến nhân gian?” Trương Huyền cười nói.

Điểm này cậu không nói dối, năm đó giữa Hình và Đế Si đến tột cùng đã xảy ra cái gì mà lại có thể cùng nhau rơi vào hồng trần, cậu thật sự không biết, bởi vì khi đó cậu đã trở về trạng thái nguyên anh*, bất quá điều này không quan trọng, quan trọng là … Cuộc chiến lần này cậu có thể chứng kiến. Cậu và Đế Si vốn chính là lợi dụng lẫn nhau mà thôi nên không thể nói là cậu bán đứng hắn được, vì thế khi cần thiết cậu sẽ gợi ý một ít cho Niếp Hành Phong, làm cho trí nhớ của anh chậm rãi sống lại, không để anh dễ dàng bị thua, cuộc chiến phải gay cấn thì xem mới thú vị, cậu rất mong chờ.

~~~~

Nguyên anh : tức là tu luyện nguyên thần, biến thành trẻ con. Nói đơn giản nguyên anh là chỉ người tu chân ngưng tụ toàn thân nguyên khí, biến mình thành một khối năng lượng tinh khiết, cũng chính là một bản thu nhỏ của chính mình. (có thể là biến thành trẻ con cũng có thể biến thành viên ngọc). Còn nguyên nhân trở về nguyên anh một là do mất hết sức mạnh phải tu luyện lại từ đầu, hai là tự thân người đó tu luyện đến cảnh giới cao mà biến thành.

~~~~

“Thật hiển nhiên, vợ chồng nghị viện Trần cũng là Đế Si giết, anh không giết Trần Khải theo như suy đoán của hắn, ngược lại còn biến mất không thấy tung tích, cho nên hắn lại tiếp tục giết người, mục đích chính là đẩy anh lâm vào tuyệt cảnh, trở thành mục tiêu truy đuổi của mọi người.”

Hẳn là như vậy, không dám xuất hiện ngoài sáng chỉ ở trong chỗ tối đùa giỡn thủ đoạn, dù lợi hại như thế nào thì cũng chỉ là ‘ma’ mà thôi.

“Tôi nghĩ, Đế Si đã tính sai một việc, hắn đến tộc hỏa hồ khiêu khích, sau khi thất bại lại đi bắt Tiểu Ly, dẫn Xích Viêm hiện thân, có thể hắn tưởng rằng người có thần lực bảo hộ chính là Xích Viêm, nghĩ thông qua Xích Viêm tăng trưởng công lực, sau đó đến đối phó chúng ta.”

“Anh có suy đoán cẩn thận cũng vô dụng, dù sao cũng không tính ra được bọn họ ở đâu.” Trương Huyền khép máy tính lại, hạ ghế dựa xuống rồi tựa lưng lên nằm, nói: “Vất vả một ngày, tôi mệt mỏi rồi, trước ngủ một giấc đã, để ngày mai rồi sẽ tính cách đối phó sau.”

“Trương Huyền, kỳ thật. . . . . .” Không đợi Niếp Hành Phong nói hết lời, đã nghe tiếng ngáy vang lên, Trương Huyền đã chìm vào trong mộng đẹp.

Tiểu thần côn ngủ thật đúng là mau.

Trên ghế sau có trải thảm ngắn bằng lông, Niếp Hành Phong lấy lại đắp lên cho cậu, rồi cũng nằm xuống.

Bên tai truyền đến tiếng hít thở bình thản của Trương Huyền, giống như là một khúc hát ru, làm cho tinh thần căng thẳng của Niếp Hành Phong dễ dàng thả lỏng, tựa vào bên cạnh Trương Huyền, mi mắt khép lại, suy nghĩ chậm rãi lắng đọng xuống. Giấc ngủ không quá trầm, trước mắt luôn mơ hồ hiện lên một ít hình ảnh kỳ dị, thần trí hoảng hốt loé sáng lên, cuối cùng dừng lại tình cảnh Trương Huyền bị Trình Lăng bám thân – sừng tê giác trong tay anh hóa thành lưỡi dao sắc bén, tàn nhẫn đâm vào trong ngực Trương Huyền, trước mắt ánh sáng chói lọi bừng lên làm hai mắt của anh như mờ đi, mơ hồ nhìn thấy ánh mắt Trương Huyền nhìn mình tản ra nét cười thản nhiên. . . . . .

Ánh sáng càng thêm rực rỡ, bên tai vang lên các loại âm thanh ồn ào, cảnh vật xung quanh hỗn độn, đến khi ánh sáng nhạt dần, Niếp Hành Phong phát hiện bọn họ đang ở giữa một vùng biển xanh dập dờn sóng, tê nhận trong tay vẫn như cũ đâm vào trước ngực Trương Huyền, nhưng là ánh mắt cậu nhìn anh không hề có ôn nhu, tóc dài màu bạch kim bay bay trong gió, ẩn ẩn dưới những sợi tóc là đôi mắt màu vàng tràn ngập thù hận, phía sau ngân long (rồng bạc) lượn vòng, phát ra tiếng gào ầm ĩ.

“Ngươi phản bội lời hứa hẹn!” Trương Huyền gầm nhẹ, thân hình do thần lực của tê nhận mà dần dần trở nên mờ nhạt, trong mắt sắc vàng ánh lên, lóe ra hung ác ngoan lệ, nước biển xanh thăm thẳm bốn phía bị sự phẫn nộ của cậu kích phát, sóng cuồn cuộn ngất trời dâng lên, xoay quanh hai người.

“Ngươi tùy ý làm nổi lên gió Bắc, gieo rắc ôn dịch, chính tà không phân biệt được, cũng xứng nói đến hai chữ hứa hẹn sao?” Anh  nghe thấy giọng nói của chính mình vang lên, sau đó tay giật về phía sau, tê nhận rút ra, máu trên ngực theo lưỡi dao chảy ra, hoà nhập vào trong biển.

Hào quang trong cặp mắt màu vàng nhạt dần, tóc bạc rủ xuống, khuôn mặt trắng bệch, Trương Huyền gắt gao nhìn anh, tựa hồ còn nói gì đó nhưng anh lại không nghe thấy, lọt vào tai chính là tiếng cuồng thú tê rống từ bốn phía, sóng lớn ngập trời.

Rốt cục tiếng gào của dị thú hoang dã cũng dần dần tắt đi, giữa luồng sáng nhàn nhạt, thân ảnh thon dài kia nhẹ nhàng rơi xuống, chìm vào trong sóng biển, ngân long lao tới cuốn quanh, cuối cùng bị sóng biển nuốt chửng. . . . . .

“Trương Huyền!” Trong tiếng kêu to, Niếp Hành Phong mở mắt.

Bên ngoài xe trời trong xanh, ánh mặt trời ấm áp, Niếp Hành Phong cử động cơ thể một chút, phát hiện tất cả chỉ là cảnh trong mơ mà thôi liền nhẹ nhàng thở ra, xoay đầu thấy Trương Huyền không ở trong xe, thảm lông được đắp lên trên người mình, trên tay lái có dắt một tờ giấy nhắn lại.

『 tôi đi mua đồ ăn sáng 』

Đợi thật lâu vẫn không thấy Trương Huyền trở về, ngồi một mình không thể nói rõ là nhàm chán, tịch mịch, hay là lo lắng, Niếp Hành Phong tiện tay cầm lấy máy tính của cậu, mở trang web tìm kiếm tối hôm qua lên, mắt lướt qua chỗ hiện giờ bên dưới màn hình, số ngày trên đó làm cho anh sửng sốt.

Ngày hai mươi hai tháng mười hai.

Hôm nay là Đông chí! ?

Trương Huyền đã từng nói qua, Đông chí hôm nay là cực âm, dương khí chưa sinh, là ngày ngắn nhất trong một năm, đêm tối dài nhất trong ngày, cũng là ngày âm khí nặng nhất. Nếu Đế Si là ác ma hắc ám thì hôm nay linh lực của hắn nhất định sẽ đạt tới đỉnh điểm, có lẽ đây cũng là nguyên nhân mà lâu nay hắn không ra tay trực tiếp với mình.

Thời gian chậm rãi trôi qua trong yên tĩnh, Niếp Hành Phong mỗi lần liếc xem giờ là mỗi lần trong lòng lại thêm lo âu, Trương Huyền đi lâu như vậy rồi mà vẫn không thấy trở về, anh biết cậu nhất định là đã xảy ra chuyện.

Nên làm thế nào để tìm cậu? Thần lực khi có khi không căn bản là không thể trông cậy gì, tốt nhất là gọi điện thoại nhờ Lâm Thuần Khánh giúp đỡ. . . . . .

Niếp Hành Phong tắt máy tính, đang tập trung suy nghĩ thì một hồi âm thanh rung rừ rừ từ dưới ghế ngồi vang lên, là di động của Trương Huyền tối hôm qua khi ngủ không cẩn thận để nó rơi xuống sàn xe.

Niếp Hành Phong cúi người nhặt lên, thấy trên màn hình hiện lên số điện thoại công cộng, vội vàng nghe máy, từ microphone vang lên giọng nói nôn nóng của Trương Huyền “Chủ tịch cứu tôi!”

“Xảy ra chuyện gì? Cậu ở đâu?”

Điện thoại đã bị ngắt liên lạc.

Sự bình tĩnh nháy mắt biến mất, Niếp Hành Phong khởi động xe thể thao, lái xe phóng đi về phía trước.

Tim đập thật sự là dồn dập, không muốn nghĩ nhiều, chỉ là nhấn mạnh ga, trước mắt tựa hồ như có một sợi dây vô hình đang dẫn dắt anh đi tới mục tiêu, đó có thể là linh lực của Trương Huyền chỉ dẫn, cũng có thể là Đế Si dụ anh rơi vào bẫy, hôm nay là ngày Đế Si có linh lực cực mạnh, anh biết nhưng lại không thể nào lựa chọn, giữa lý trí và Trương Huyền, anh sẽ không hề do dự mà lựa chọn cậu.

Duệ Đình, Tiểu Ly rồi Tiểu Bạch liên tiếp gặp chuyện không may đã làm cho sức chịu đựng của anh đạt tới cực hạn, mà Trương Huyền gặp chuyện không may lại là chất xúc tác phá tan giới hạn lý trí của anh, anh không muốn, cũng không còn dư thời gian để mà bình tĩnh suy xét, không thể lấy mạng của Trương Huyền ra làm vật đặt cược, cho dù. . . . . .

Xe ô tô chạy vun vút trên một con đường hoàn toàn lạ lẫm, không thể nhìn rõ cảnh vật xung quanh mà chỉ có thể nhìn thấy phần linh cảm đang dẫn dắt bản thân hành động kia. Thời gian, có đôi khi đơn thuần chỉ là con số, nhưng có đôi khi cũng là đơn vị đo lường dằn vặt lòng người, vô hình đem khoảng cách kéo dài thành vô hạn, ngả ngớn nhìn thấy thế nhân vì thế lo âu, hoảng sợ nghi hoặc, thậm chí mất kiểm soát.

Niếp Hành Phong đem tốc độ xe tăng đến mức cao nhất, chiếc xe giống như gió lướt đi trên đường, nhìn thấy tín hiệu đèn xanh ở đằng trước, anh đạp mạnh chân ga định vượt qua, ai ngờ có một chiếc xe vận tải lớn đột nhiên chạy ngang qua, lao như điên, đâm mạnh vào ngay giữa thân xe.

Chấn động mạnh không hề dự báo trước, thủy tinh từ bốn phía trong nháy mắt vỡ vụn như bột phấn, Niếp Hành Phong không khống chế được tay lái, chỉ cảm thấy thân xe xoay vòng, không gian chao đảo, ngay sau đó ngực nhói lên đau đớn như bị chùy nện vào, đau nhức làm cho thần trí trở nên mê man, sau khi va chạm dừng lại, anh cảm thấy chất lỏng nồng đậm từ hai tai, hai mắt, mũi và miệng mình chậm rãi chảy ra.

Thần trí cũng giống như thân thể, bị vỡ thành từng mảnh nhỏ, trong lúc hoảng hốt dường như cảm thấy mùi hương thoang thoảng quen thuộc bao phủ lấy anh, là mùi nước hoa mà Trương Huyền thích.

Xung quanh mơ hồ truyền đến tiếng kêu sợ hãi, nhưng rất nhanh liền chuyển hóa thành tiếng gào rống của thú hoang, vang lên dồn dập không dứt , trời đất hỗn loạn, trắng đen đan xen lẫn nhau, chỉ nhìn thấy một cuộc giao chiến quyết liệt, là nguyên hình của Đế Si và chính anh, pháp khí Hổ Củ bay lượn trên bầu trời, che khuất ánh sáng, bốn phía tối đen như mực, các loại linh thú quái vật hoành hành thế gian tụ tập lại. . . . . .

Hình ảnh kịch liệt bay qua vun vút ở trước mắt, từng đoạn từng đoạn, trong nháy mắt nối liền lại, quen thuộc như mới ngày hôm qua, rồi lại có loại cảm giác xa lạ vô cùng, kí ức trong đầu trở nên sáng tỏ thông suốt, anh rốt cục cũng đã nhớ ra tất cả. . . . . .

Thiên địa lúc sơ sinh, âm dương hỗn độn, dị thú hoang dã hoành hành, để tránh nhân gian sinh linh đồ thán, Ngũ Đế tập hợp ngũ phương thần lực giao cho anh cái tên vị thần sát phạt, lấy lục hợp làm giới hạn, lấy phong hỏa làm thần chú, lấy hổ củ làm thần khí. Nhan Khai, cũng chính là quỷ ảnh, là người hầu anh thu phục được, đi theo anh chém giết vô số quái thú làm việc ác, Jinguji Masato từng nói anh mang mệnh hỏa, đúng vậy, hỏa đúng là nguyên thần của anh.

Đế Si là ác ma hắc ám, cũng là kẻ thù lớn nhất của anh, khi ấy Ngũ Đế đã quay về nguyên chân, anh dự đoán được mình mang trên người Ngũ Đế thần lực mà lúc đó anh lại muốn diệt trừ ác ma hắc ám này, cho nên bọn họ giao đấu mấy lần, Ngự Bạch Phong là bạn tốt của anh, hắn bị Đế Si dùng mưu kế hãm hại rơi vào luân hồi, sau đó trong một trận giao chiến kịch liệt bọn họ đã vô tình khởi động thần lực của viên ngọc xanh, kết quả bị nó mang nhập về thời đại Minh triều.

Viên ngọc đó là ngọc định thần Ngũ Đế tặng cho anh, có khả năng xoay chuyển âm dương Càn Khôn, xuyên qua thời không là chuyện đơn giản, nhưng lúc ấy anh bị Đế Si làm bị thương nặng, không thể vận dụng thần lực của viên ngọc để quay về thời thượng cổ, vì tránh sự công kích của Đế Si, anh tự niêm phong linh lực, lấy tên là Niếp Sóc thay thế Hình Phong rơi vào luân hồi, mà lúc ấy Đế Si cũng nhất định là bị anh đánh cho trọng thương, cho nên mới ngủ say lâu như vậy.

~~~~

Hình Phong là cái bạn tướng quân ở quyển 2 ấy, Hành Phong thay anh ta rơi vào luân hồi nên mang kí ức của anh ta đó. Nên hồi cuối quyển 2 Trương Huyền đã bảo không nhìn rõ thấy kiếp trước của anh nhưng anh chắc chắn ko phải là bạn tướng quân kia ế

~~~~~

Nhưng mà, Trương Huyền. . . . . .

Nghĩ đến Trương Huyền, Niếp Hành Phong lồng ngực đập mạnh, lập tức mở mắt.

Anh đã ở bên ngoài xe, sau khi tai nạn xảy ra hiện trường trước mắt trông vô cùng thê thảm, khắp nơi đều là bột thủy tinh cùng với linh kiện của xe bị văng ra, xe ô tô sau khi bị đâm lăn mấy vòng, cuối cùng va vào cột điện, đã không còn có thể nhận ra hình dạng vốn có của nó nữa, máu tươi theo cửa xe méo mó chảy xuống, người tài xế lái cái xe vận tải kia chỉ bị thương nhẹ, sau khi nhìn thấy tình cảnh này, sợ tới mức ngồi phịch ở trên mặt đất.

“Không liên quan tới tôi, vừa rồi phanh đột nhiên không nhạy, tôi cũng không biết đã xảy ra cái gì. . . . . .”

“Mau đưa người khiêng ra ngoài!” Có người cao giọng chỉ huy mọi người cứu viện.

Nhìn thấy thân thể của mình bị mọi người hợp lực khiêng ra, Niếp Hành Phong lúc này mới phát hiện mình lại ly hồn , anh bước tới, nghe có người đang cố gắng động viên mình: “Vẫn còn có hô hấp, chàng thanh niên , hãy kiên trì một chút, xe cứu thương sắp tới rồi.”

“Từ bỏ đi.” Một ông già sờ sờ trước ngực anh, lắc đầu nói: “Người này lục phủ ngũ tạng đều bị đâm cho nát bét rồi, không cứu nổi đâu.”

Hai tai, hai mắt, mũi và miệng đều chảy máu, xem ra anh lần này thật sự bị thương không nhẹ, Niếp Hành Phong lắc đầu, đi đến trước mặt cơ thể của mình, nói thực ra, xem cảnh tượng mình chết có cảm giác rất kỳ quái, nghe tiếng còi xe cứu thương hối hả truyền đến, anh lấy viên ngọc xanh từ trong túi áo ra, lại duỗi tay xoa xoa cái trán của cơ thể mình.

“Ngươi cũng không thể bị gì được, sau khi xử lý xong mọi việc ta còn phải dựa vào ngươi để hồi hồn đấy.”

Linh khí theo bàn tay thong thả nhập vào thân thể, nơi đầu ngón tay ánh sáng hiện lên, chấn thương của lục phủ ngũ tạng chậm rãi giảm đi.

Xe cứu thương chạy tới, nhân viên cấp cứu nhanh nhẹn khiêng Niếp Hành Phong vào trong xe, nhìn thấy trên thân xe có kí hiệu của bệnh viện Thánh An, anh tự giễu cười: “Gần đây số lần vào ở bệnh viện Thánh An còn nhiều hơn số lần ở nhà, sau này mình có lẽ mua quách cái bệnh viện này luôn đi cho rồi.”

Cơ thể bị thương nặng như vậy, Niếp Hành Phong cũng không lo lắng, tuy rằng nhìn qua là máu tươi đầm đìa có điều chỉ sợ lúc tới bệnh viện, người muốn té xỉu lại chính là đống bác sĩ tiến hành cấp cứu kia — xe đều bị đâm cháy , người lại chỉ bị thương nhẹ, nói ra quỷ cũng không tin, may là Lâm Thuần Khánh ở Niếp gia, tin tưởng với đạo hạnh của ông ấy có thể hiểu được là chuyện gì xảy ra, cũng tốt làm cho ông nội yên tâm. Nếu không, thấy cả hai anh em đều bị tai nạn xe cộ phải nhập viện tính mạng lại như đèn dầu sắp cạn, ông nội nhất định không chịu nổi sự đả kích này.

Hiện tại chỉ hy vọng có thể mau chóng giải quyết hết rắc rối, tuy rằng anh biết lần này khác với mấy lần ly hồn trước đây, anh cũng không dám chắc chắn mình có thể thuận lợi hồi hồn, bất quá, ly hồn có điểm tốt chính là không cần chịu hạn chế của thời gian không gian, nháy mắt di động đơn giản như uống cà phê, thậm chí không cần phải dựa vào linh lực cảm ứng gì cả, bởi vì anh đã biết rất rõ ràng bây giờ Đế Si đang ở đâu.

Linh thể theo suy nghĩ chợt loé lên mà xuyên qua, sau khi hoàn hồn anh cảm giác không khí xung quanh âm trầm lạnh như băng, không trung mây đen dày đặc, âm u như lúc hoàng hôn, sấm sét ở xa xa không ngừng lóe lên, yêu quái âm hồn không kiêng nể gì tự do bay lượn trên không gian, anh biết mình đã tiến nhập vào thế giới bóng tối, là không gian kết giới của Đế Si.

Phía trước chợt tối sầm lại, khói đen bốc lên, không gian đen tối như những bức tường bao phủ lấy anh, chỉ chừa lại một con đường thẳng tắp, tiếng gào thét đánh nhau từ xa xa truyền đến, là linh khí của người tu luyện nhưng mà lại suy yếu một cách thảm thương.

Niếp Hành Phong chạy về phía trước, quả nhiên nhìn thấy một con hồ ly nhỏ kéo theo cái đuôi đỏ thẫm của nó ‘chơi trò’ đuổi bắt với đám âm hồn, tiểu hồ ly trên người còn đeo ba lô, nhìn có vẻ có chút buồn cười.

Niếp Hành Phong trong nháy mắt đi tới, ánh sáng từ đầu ngón tay bắn ra, đánh lui quỷ quái, lại tiến lên túm lấy cái đuôi của Hoắc Ly, nâng lên lắc lắc, biến nó trở về hình người.

“Hộc hộc, chủ tịch, sao ngươi anh lại tới đây?”

Bị truy đuổi lâu như vậy, Hoắc Ly mệt mỏi thở hổn hển nửa ngày mới nói ra được những lời này, nghiêng đầu nhìn Niếp Hành Phong, anh là chủ tịch, nhưng tựa hồ lại có gì đó không giống, trên người tản ra linh khí thần lực rất lớn, là linh lực mà người tu đạo luôn luôn ngưỡng mộ.

“Em có nhìn thấy cha em và Trương Huyền không?”

“Không thấy đại ca, nhưng vừa rồi có gặp phụ thân, cha giúp em ngăn cản đám quỷ quái,rồi bảo em mau chạy trốn trước, em không muốn chạy thoát một mình nhưng mà phụ thân hung dữ quá.” Tiểu hồ ly tủi thân nói.

“Em ở đây cũng không giúp được gì, đi về trước đi, anh có một việc khác cần em làm.” Niếp Hành Phong đem viên ngọc xanh kia cho Hoắc Ly, nói: “Hồn phách của Tiểu Bạch ở trong viên ngọc, nó bị thương nặng, cần dựa vào linh lực của viên ngọc này để chữa thương, em mang nó trở về, nhân tiện nói cho ông nội, anh vẫn ổn, bảo ông đừng lo lắng.”

“Tốt quá, em biết Tiểu Bạch ghê gớm như vậy sẽ không dễ dàng chết mà, cho nên vẫn mang theo cơ thể mèo của nó đây này.” Vừa nghe Tiểu Bạch không sao, Hoắc Ly liền vui vẻ, sớm đem sự tủi thân vừa nãy quên sạch bách, vui mừng nhận nhiệm vụ, nghĩ nghĩ, lại hỏi: “Nhưng mà, làm sao mà ra khỏi nơi này được? Tên khốn kia rất lợi hại, em chỉ sợ là không thể xông thoát khỏi kết giới mà hắn bày ra.”

“Để anh đưa em ra ngoài.” Niếp Hành Phong xoay người vung tay, ánh sáng lóe lên dễ dàng chia tách đống khói đen ra hai bên, anh bắt lấy bả vai Hoắc Ly, đẩy nó ra ngoài.

“Niếp đại ca, vậy còn anh? Đừng để mọi người chờ lâu nha. . . . . .”

Tiểu hồ ly còn chưa nói dứt lời thì đã biến mất không thấy bóng dáng, yên lặng nhìn khói đen lại dần dần tràn ngập không gian, Niếp Hành Phong nhẹ giọng nói: “Yên tâm, ta sẽ trở về.”

Xoay người tiếp tục đi về phía trước, đám âm hồn ở xung quanh bị cương khí trên người Niếp Hành Phong bức bách, không dám tới gần, chỉ dám quay chung quanh anh gào thét, linh lực của Niếp Hành Phong kỳ thật vẫn chưa hoàn toàn phục hồi như cũ, nhưng kí ức thức tỉnh, vừa rồi vì Hoắc Ly vận công nên lại kích phát khí tức cương chính, khí thế sát phạt dần dần toát ra, làm đám âm hồn phải e ngại.

Tiếp tục đi vào phía trong, âm khí quá nặng, không gian tối tăm vô cùng, Niếp Hành Phong trái tim không ngừng đập mạnh, cương khí sống lại đang nhanh chóng lan tràn ra khắp cơ thể, kêu gào vị thần sát phạt oai phong thức tỉnh, quanh thân anh hình thành một tầng ánh sáng nhàn nhạt, theo anh tiến về phía trước, dễ dàng phá vỡ khói đen đem không ngừng lao tới từ bốn phía. Trong không gian hắc ám tràn ngập khí tức của Đế Si, mang theo vẻ âm trầm giết chóc làm cho anh chán ghét, rồi lại có cảm giác hưng phấn khó hiểu, trước mắt tựa hồ hiện ra cảnh tượng năm đó giao chiến dữ dội với Đế Si, mà hôm nay, sau vạn năm luân hồi, bọn họ lại lần thứ hai gặp lại .

Phía trước gió rít gào dữ tợn, tim Niếp Hành Phong đột nhiên đập dồn dập, trong âm khí của yêu quái thản nhiên truyền đến linh khí của đạo sĩ, là Trương Huyền.

Quả nhiên, đi xa thêm một chút liền nhìn thấy phía trước xuất hiện một mảnh đất trống rộng lớn, Trương Huyền cùng Niếp Duệ Đình đều bị trói tay ra sau lưng và treo lơ lững ở giữa không trung, phía dưới bọn họ là khe rãnh ngập lửa bốc cháy hừng hực, là hỏa khí màu xanh đen, khói đen âm trầm tỏa ra, âm hỏa âm u, ngọn lửa vọt thẳng đến giữa không trung mới thành tro tẫn, như thế kéo dài không dứt, linh thể của em trai ở trong tình trạng vô tri vô thức, đầu rũ xuống, còn Trương Huyền thì thanh tỉnh, nhìn thấy, lập tức giãy dụa kêu to: “Chủ tịch, cứu tôi!”

“Hình, ngươi rốt cục cũng đã đến đây, chúc mừng ngươi đã nhớ lại tất cả, bạn cũ như chúng ta cuối cùng lại gặp nhau .” Đế Si đứng ở phía sau âm hỏa, mắt nhìn Niếp Hành Phong, trong đôi mắt tối đen hiện lên nét cười thâm trầm.

Niếp Hành Phong lạnh lùng nhìn hắn, vạn năm không gặp hắn tựa hồ không có gì thay đổi, cử chỉ tao nhã che dấu không nổi sự âm độc tàn nhẫn ở bên trong, khí tức hắc ám đến cực điểm, khiến cho anh càng thêm chán ghét.

“Ngươi gọi sai tên rồi, ta gọi là Niếp Hành Phong, cũng chưa bao giờ là bạn với ngươi!” Niếp Hành Phong lạnh lùng nói.

Anh đã nhớ lại tất cả, đương nhiên cũng gồm cả vụ tai nạn xe lúc còn nhỏ. Khi đó ô tô va chạm rồi nổ mạnh, người may mắn thoát chết chỉ có một mình anh, trước mắt là ngọn lửa bừng bừng thân xe bể nát, còn có gương mặt tươi cười thâm hiểm của Đế Si, hắn nhìn anh, nói: Thần sát phạt, lần này ngươi còn thoát được nữa không?

Khi đó anh còn không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ theo bản năng chặn đứng sự công kích của Đế Si, anh nghĩ Đế Si nhất định không ngờ tới anh còn có thần lực, mới có thể dễ dàng bị anh đánh cho bị thương, chỉ có thể một lần nữa trở về trạng thái ngủ say, mà chính anh cũng vì tự trách mình đã hại chết cha mẹ, tiềm thức quên đi những việc đã trải qua.

Mắt thấy ngọn lửa đen không ngừng bốc lên, cơ hồ gần chạm đến chân của Trương Huyền và Duệ Đình, Niếp Hành Phong không có tâm tình nói mấy lời vô nghĩa với Đế Si, nói: “Thả bọn họ ra!”

Đế Si nở nụ cười, mắt lộ vẻ khinh thường, “Ngươi đã không còn là vị thần sát phạt trước đây thì có tư cách gì mà nói như vậy với ta? Đừng quên, nơi này là thế giới của ta, muốn cứu người, đem bản lĩnh của ngươi ra mà dùng!”

Hắn búng tay tách một cái, dây thừng đột nhiên trượt xuống, Trương Huyền kêu to, cùng Niếp Duệ Đình đồng thời rơi xuống phía dưới, khó khăn lắm dừng lại ở phía trên ngọn lửa.

“Dừng tay!”

Thấy Niếp Hành Phong lo lắng, Đế Si chậc chậc mấy tiếng, giơ ngón tay lắc lắc, “Thần hẳn phải là vô tình vô dục chứ, Hình, ngươi đã mất đi tư cách làm thần rồi, ngươi đã hữu tình hữu ý như vậy, không bằng chúng ta chơi một trò chơi nho nhỏ đi.”

Hắn lại lắc lắc ngón tay, dây thừng theo đó tuột xuống, nữa thân dưới của hai người đã rơi vào giữa âm hỏa, lửa bén quần áo, cuồn cuộn cháy lên.

“Ngục hỏa âm hàn, mặc dù là linh thể, cũng sẽ trong nháy mắt bị đốt thành tro tàn, hiện tại một là người yêu của ngươi, một là anh em của ngươi, ngươi lựa chọn cứu ai đây?”

Đế Si trên mặt mang theo nụ cười đầy mưu mô, ánh mắt lộ ra vẻ âm lãnh, ngón giữa bắn ra, một làn khói đen cắt ngang dây thừng, mắt thấy hai người đồng thời rơi vào trong lửa, Niếp Hành Phong cuống quít nhào tới, ôm lấy cơ thể Trương Huyền, cứu cậu thoát khỏi hiểm cảnh, bên kia thân thể Niếp Duệ Đình lại thẳng tắp rơi vào khe rãnh mang âm hỏa, ngọn lửa đột nhiên bừng lên, bốn phía nhất thời tối sầm xuống.

Dưới chân chỗ đứng vốn có biến mất, Niếp Hành Phong ôm Trương Huyền không ngừng rơi xuống ở trong không gian bóng tối, qua một hồi lâu, mới rơi đến đáy, bốn phía khói đen lượn lờ, như là bức tường không gian hoàn toàn ngăn cách với bên ngoài, có điều đám khói đen chống đỡ không nổi với cương khí trên người Niếp Hành Phong, ánh sáng thản nhiên thoáng hiện xung quanh anh, lộ ra khí tức khoáng đạt trang nghiêm làm cho yêu quái không dám tới gần.

Trương Huyền nhẹ nhàng thở ra, từ trên người Niếp Hành Phong xuống, thở dài: “Không ngờ giữa tôi và Niếp Duệ Đình, anh lại lựa chọn tôi.”

“Vừa rồi tất cả đều là ảo giác.” Niếp Hành Phong thản nhiên nói: “Âm hỏa cũng thế, Duệ Đình cũng vậy, đều là Đế Si biến ra mê hoặc tôi.”

Trương Huyền khó hiểu nhìn anh một cái, “Nếu vừa rồi không phải ảo giác, anh còn có thể lựa chọn cứu tôi không?”

“Sẽ không, bởi vì cậu không cần.” Trong bóng đêm vang lên tiếng Niếp Hành Phong trả lời khẳng định không nghi ngờ.

Ánh sáng quá mờ, mờ đến nổi không nhìn thấy rõ biểu tình trên mặt đối phương, sau một hồi im lặng, Trương Huyền giơ tay búng tách một cái, bốn phía nhất thời sáng trưng, vẻ mặt cười đùa vui vẻ bình thường của cậu đã không còn, mà đã đổi thành vẻ mặt trầm tĩnh.

“Nói đi, anh bắt đầu nghi ngờ tôi từ khi nào?” Cậu hỏi.

Niếp Hành Phong nhìn Trương Huyền, vẫn là gương mặt thanh tú, giọng nói nhẹ nhàng bình thản, nhưng anh biết, cậu không phải là con người quen thuộc trước đây nữa.

Trương Huyền rất thông minh, nhìn ra anh đã phát hiện, liền chẳng thèm giả vờ nữa, trong đôi mắt xanh lóe ra sự dửng dưng, kiêu ngạo, ngang ngược, còn có vẻ tiêu sái không để ý đến bất luận kẻ nào hay cái gì trên gian này, giống hệt như ‘năm đó’.

“Có lẽ chính cậu cũng chưa nhận ra rằng mình đã thay đổi khác với trước đây, mà tối hôm qua khi tôi nhắc tới thân phận chiến thần của tôi, cậu cũng không có vẻ gì ngạc nhiên, tôi liền biết cậu đã thật sự thay đổi. Còn nhớ khi cậu đi công tác tôi từng gọi điện thoại cho cậu không? Gần khách sạn mà cậu nghỉ lại đã xảy ra một vụ tai nạn, thời gian chính là sau khi tôi nói chuyện với cậu.”

Một người mặc kệ giả bộ như thế nào đi nữa, đều không thể giấu diếm được người thân thiết nhất, nhưng là Niếp Hành Phong không muốn nghĩ như vậy, cho nên anh vẫn thuyết phục mình tin tưởng Trương Huyền, cho đến khi rốt cuộc không thể thuyết phục được mới thôi.

Việc anh điều tra về chuyện Trương Huyền nghỉ lại ở khách sạn, nếu nói là nghi ngờ thì chẳng bằng nói là vì bất an.

Đột nhiên có giọng nữ xen vào, dù cho anh có rộng lượng lớn đâu cũng không thể thản nhiên bỏ qua được, cho nên, cuối cùng vẫn là không nén nổi sự nghi hoặc, kiểm tra một chút, ai ngờ lại thu được tin tức có một người phụ nữ bị tai nạn chết ngay gần khách sạn, anh thuyết phục mình đó là trùng hợp. Đêm đó ở công ty, khi Trương Huyền tắm sạch sẽ trở về, trên người mang theo khí tức hắc ám quái dị, anh cảm thấy kỳ quái, vì thế sáng sớm hôm sau đi đến phòng bảo vệ xem ghi hình của máy giám thị kinh ngạc phát hiện Trương Huyền nói chuyện cùng với bóng của Đế Si ở trên hành lang, sau đó Hoắc Ly và Tiểu Bạch liền chạy đến, nói trong quán bọn nó xảy ra chuyện ma quái.

“Hình ảnh trong đĩa ghi hình ở quán của Tiểu hồ ly là tôi dùng phép xóa đi, Đế Si đêm đó không bắt được bọn họ, cho nên tới thương lượng với tôi, lúc ấy Đế Si ẩn thân, tôi không ngờ anh có thể nhìn thấy cái bóng của hắn, có điều việc Trần Khải đối phó với Niếp Duệ Đình cùng với chuyện của anh là Đế Si tự quyết, tôi cũng không biết.” Trương Huyền nói.

Câu nói cuối cùng tựa hồ là rất dư thừa, cậu không rõ mình tại sao lại phải giải thích, có lẽ cậu không muốn làm cho Niếp Hành Phong cho rằng mình thật sự tàn nhẫn như vậy, cậu chỉ là một khán giả theo dõi mọi việc diễn ra mà thôi, vẫn luôn là như vậy.

“Tôi biết, với tính kiêu ngạo của mình cậu sẽ không làm những chuyện âm hiểm như thế.” Lời nói của Niếp Hành Phong có chút chua sót, xung quanh sáng như ban ngày, nhưng với anh mà nói, nơi này cũng không khác gì ở nơi khác, đều là bóng tối, sau khi anh nhớ lại thân phận của Trương Huyền, trong lòng anh dường như đã không còn nhìn thấy không ánh sáng nữa.

“Cho nên, tôi vẫn không nghi ngờ cậu, mặc dù tôi đã đọc lời nhắn lại của Tiểu Bạch trên di động.”

Trước khi giao chiến với Đế Si, Tiểu Bạch từng nhắn lại trên điện thoại chỉ một câu — cẩn thận Trương Huyền.

Nó nhất định là nhìn ra Trương Huyền có vấn đề, nên trước khi gặp chuyện không may đã nhắn lại cảnh báo cho anh, dù vậy, anh vẫn không muốn tin, cho đến sáng nay anh bởi vì nhàm chán nên đã xem xét máy tính của Trương Huyền.

Đôi mi thanh tú của Trương Huyền nhíu lại, “Máy tính của tôi có vấn đề gì?”

“Tôi lật xem tư liệu liên quan đến Đế Si mà tối hôm qua cậu tra giúp tôi, phát hiện tư liệu cậu tra được đã tồn tại từ hai tuần trước, nói cách khác, cậu đã sớm biết chuyện về Đế Si và quán bar ‘Tâm’ từ trước nhưng lại không nói với tôi, thậm chí cố ý nhấn mạnh sự hung ác của Trần Khải kích phát sự tàn nhẫn trong tiềm thức của tôi, tôi nghĩ không ra tại sao cậu lại làm như vậy, ngoài trừ việc cậu là bạn của Đế Si thì không có lý do nào khác.”

“Ầy, tôi đích thực là quên xóa bản ghi chép việc tìm kiếm, không nghĩ tới ngay cả chi tiết nhỏ như vậy anh cũng chú ý tới .”

Trương Huyền nhún nhún vai, nói: “Có điều anh sai một chút rồi , tôi và Đế Si không phải bạn bè, tôi cho tới bây giờ chưa bao giờ có bạn bè.”

“Nhưng cậu đã giúp hắn không phải sao? Cố ý gọi điện thoại dẫn tôi tới nơi này, lại tạo ra tai nạn xe cộ, cậu. . . . . . hận tôi như vậy sao?”

Trương Huyền khẽ hạ mi mắt xuống, không biết cậu đang suy nghĩ cái gì, Niếp Hành Phong cũng không nói, tai nạn xe cộ làm cho linh thể của anh ly hồn, làm anh nhớ tới tất cả mọi chuyện, cũng hiểu được Trương Huyền tại sao lại làm như vậy, mà mùi nước hoa tỏa ra xung quanh cũng chứng thật suy đoán của anh, đó là mùi CK Trương Huyền thích dùng nhất.

Rõ ràng đã biết hết tất cả, lại vẫn ‘hết thuốc chữa’ chạy tới cứu người, có lẽ ở sâu trong nội tâm còn tồn một chút hi vọng — hết thảy đều là suy đoán sai lầm của mình, bởi vì anh từng nói ‘cho dù không tin chính mình, cũng sẽ tin Trương Huyền’.

~~~~~

Phương vị thân:

Phương vị : Tây-nam, 232,6 độ – 247,5 độ, tọa hướng trục Dần – Thân, hành thuộc thủy.

Từ hướng Mùi, thổ thập phần cát vượng, sang hướng Khôn là thổ đã sinh xuất, sinh kim, và đến hướng Thân Kim đã khởi sinh ra thủy.

Vì thế thủy ở phương Thân là chưa đủ cát vượng, nếu không muốn nói là còn non, còn nhược. Vạn vật sinh ra từ đất rồi lại trở về đất. Phương Vị Thân thích hợp cho âm phần mộ huyệt hơn là dương trạch.

Đây là giải thích theo phong thuỷ.

~~~~~~~~

lâu lâu mới post được một chương, chắc đã làm mọi ngưởi mệt mỏi chờ đợi, thật lòng xin lỗi mọi người >.<

Advertisements

10 comments on “[Thiên sư chấp vị I] Quyển 7: Quy đồ – Chương 7

  1. Ah… không sao, không sao, chờ đợi là 1 thú vui tao nhã, bạn popo ko cần lo lắng, cứ đều đều cho ra chương mới là được ồi 😀
    Tội anh Phong tin bạn Huyền như thế, mà bạn Huyền lại…. haizzz.
    Mình lại tiếp tục thú vui tao nhã đây… nhớ đừng lâu quá nhé ^^

  2. chờ lâu quá kể ra cũng sốt ruột lắm, lại còn bất an nữa người ạ :D. Chỉ sợ người bỏ lại đàn đàn lũ lũ fans để chạy mất thôi. Có chap mới để đọc thế này lại sảng khoái tinh thần ngay ấy mà^^. Cám ơn nhé, chap này dài thật dài,vất vả ghê đi >:D<

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s